Hợp tác Edit nhận Quà Hấp Dẫn tại TTE. Mong được giúp đỡ!

HƯỚNG DẪN CMT TÍCH ĐIỂM ĐỌC TRUYỆN TẠI WEB.

NẾU CÓ VẤN ĐỀ CẦN HỎI VỀ WEB CÁC BẠN VUI LÒNG HỎI TẠI ĐÂY

Vợ ơi – Chương 118

Chương 118: Đường theo đuổi vợ dài đăng đẵng (31)
Editor: Vic
Beta: Diem Nguyen
Nguồn edit: http://tieuthuyetedit.net

Nhìn thấy cô ăn mặc qua loa như vậy Trác Thính Phong rất tức giận. Anh cố ý dựa vào xe, tỏ ra đẹp trai, chỉnh sửa quần áo của mình rồi mỉm cười với cô: “Thế nào? Em có hài lòng khi nhìn thấy người đàn ông đang đứng trước mặt em không?”

Cô gái này sao lại không có lòng muốn đi chơi với anh như vậy. Cô chọn một chỗ ăn cơm bí mật như thế này là không muốn để cho người khác biết hai người họ ăn cơm với nhau sao? Anh sẽ không để cho cô mãn nguyện, anh ăn mặc như thế này để thu hút tất cả ánh mắt của mọi người.

Tô Thế Viện nhìn thấy anh ăn mặc như vậy cảm thấy rất bực bội. Bây giờ anh còn dám hỏi cô có hài lòng hay không, cô lập tức ném cho anh một câu: “Tôi thật sự muốn đem quần áo của anh lột sạch ra!”

Chủ ý của cô vốn rất thuần khiết và trong sáng, chỉ là do anh mặc bộ quần áo này sẽ khiến cho rất nhiều người chú ý cho nên cô rất muốn lột bộ quần áo này ra. Không ngờ anh lại ngang ngược hiểu sai ý của cô, đáy mắt anh tỏa sáng tựa như rất ngạc nhiên: “Lột sạch quần áo của anh hả?”

Anh đi tới đối diện cô rồi cầm lấy tay của cô đặt trên vạt áo khoác của mình, chớp chớp mắt rồi cười nói: “Người đẹp, anh không ngờ em lại nhiệt tình như vậy, hoan nghênh em đến lột sạch quần áo của anh, tốt nhất là lột xong rồi đè anh lên giường.”

Anh cúi người xuống nhỏ giọng nói bên tai cô, câu nói cuối cùng hết sức mập mờ: “…”

Những câu nói không biết xấu hổ của anh khiến cho Tô Thế Viện không biết nói gì nữa. Tính tình của cô nghiêm túc như vậy, tại sao lại gặp gỡ một con người không đứng đắn như thế, cô hoàn toàn không thể chống đỡ được.

Cô trợn mắt liếc anh một cái, rút tay ra khỏi người anh rồi xoay người đi vào quán cơm. Trác Thính Phong vui vẻ đi bên cạnh cô, cô đeo kính đen rồi tự nhiên bước đi, coi như anh chỉ là người qua đường nhưng anh lại cố tình liên tục nói chuyện với cô : “Hôm nay em rất xinh đẹp, bộ quần áo này tôn lên vòng eo thon nhỏ của em, nếu ôm nó nhất định sẽ rất…”

Khóe miệng Tô Thế Viện giật giật, giả vờ như không nghe thấy lời của anh, một ngày anh không trêu chọc cô thì sẽ rất khó chịu sao?

Nhìn thấy cô trầm mặc, anh lập tức kháng nghị: “Trời ơi, thấy người khác khen mình như vậy lại không có phản ứng gì, em thật sự không biết lễ phép một chút nào sao?”

Trong lúc nói chuyện, hai người đã đi vào quán cơm, Tô Thế Viện nói với nhân viên phục vụ số phòng mà mình đã đặt, sau đó nhân viên lập tức dẫn họ lên lầu. Bọn họ vừa đi lên, cô liền nghe thấy các nhân viên trong quán và mọi người đang nhỏ giọng bàn tán: “Trời ơi, đó không phải là Tô Thế Viện và Trác Thính Phong sao? Bọn họ đi ăn cơm với nhau, chẳng lẽ là quay lại với nhau rồi sao?”

“Trác Thính Phong thật là đẹp trai !”

“Nữ thần của tôi cũng rất xinh đẹp!”

Tô Thế Viện bước đi nhanh hơn, phiền chết đi được. Bây giờ cô không muốn nghe bất kỳ một tin đồn nào về việc hai người họ đi chung với nhau, bởi vì vốn dĩ hai người họ không có quay lại với nhau.

Việc này khiến cô bài xích nhưng lại làm cho Trác Thính Phong rất vui vẻ. Anh rất muốn cho tất cả mọi người biết hai người họ đã ở bên nhau, anh muốn tuyên bố chủ quyền đối với cô, chính là muốn những người đàn ông đang để ý cô phải e dè lùi bước.

Đến khi đi vào phòng riêng rồi ngồi xuống, Tô Thế Viện vẫn rất buồn bực. Nhân viên phục vụ đưa thực đơn cho bọn họ gọi món, Tô Thế Viện để cho anh chọn món, bởi vì bữa cơm này là do cô mời anh.

Anh nhíu mắt nói : “Bảo bối, anh không biết rõ về quán cơm này lắm, em chọn là được rồi.”

Câu nói thân mật này khiến cho nhân viên phục vụ nhìn cô chằm chằm, gương mặt thể hiện rõ ý nghĩ thì ra hai người họ thật sự đã quay lại với nhau rồi, một lát nữa lập tức phải ra ngoài kể cho mọi người nghe.

Tô Thế Viện nhức đầu, cầm lấy thực đơn rồi dặn nhân viên phục vụ kia: “Anh ra ngoài trước đi, một lát chọn món xong sẽ gọi anh sau.”

Cô không dám đảm bảo, người đàn ông kia sẽ không ra ngoài kể cho mọi người nghe những lời anh vừa nói.

Nhân viên phục vụ không thể làm gì khác, đành phải đi ra ngoài. Trác Thính Phong lười nhác dựa vào ghế: “Ở với anh khiến cho em cảm thấy khó chịu như vậy sao?”

Cô cúi đầu liếc nhìn thực đơn: “Không phải tôi khó chịu, tôi chỉ sợ tin đồn về chúng ta quá nhiều sẽ cản trở những bóng hồng của anh mà thôi.”

Ai cũng đồn là họ ở cùng nhau, lỡ như ngày nào đó anh thật sự gặp được người phụ nữ có duyên nợ của đời anh thì làm sao?

Trác Thính Phong cũng không vì lời nói của cô mà cảm thấy tức giận, anh cứ ngồi ở đó cầm lấy cái bật lửa chơi đùa, ánh mắt rực sáng nhìn cô: “Cản trở thì cản trở, dù sao anh cũng chỉ thích một đóa hoa là em thôi.”

Ánh mắt cô đang nhìn thực đơn bỗng nâng lên nhìn chằm chằm anh một lúc, sau đó nhẹ giọng ngâm một câu thơ:
“Hoa nở nên hái thì phải hái!
Chớ để không hoa phải bẻ cành.”

Cô hời hợt ném cho anh một câu như thế rồi lại nhìn xuống thực đơn tiếp tục chọn món.

Sắc mặt của Trác Thính Phong có chút nặng nề khi nghe thấy lời nói của cô, anh đương nhiên hiểu ý nghĩa của câu thơ này: Khi hoa nở cần phải nắm chắc thời cơ để hái, đợi đến khi hoa đã tàn thì cho dù bẻ cả cành cũng vô ích.

Nói một cách khác, khi cơ hội ở ngay trước mắt cần phải biết nắm bắt, quý trọng chứ đừng để bỏ lỡ rồi lại hối hận không kịp.

Cô gái này là muốn sỉ nhục anh vì đã bỏ lỡ cô rồi sao?

Thật ra thì Tô Thế Viện cũng không có sỉ nhục anh, chỉ là muốn gián tiếp nói cho anh biết, chuyện giữa hai người bọn họ, bỏ lỡ chính là bỏ lỡ.

Chọn món xong cô gọi nhân viên phục vụ đi vào gọi món, sau đó nhân viên phục vụ liền đi ra ngoài.

Tô Thế Viện nhấp miếng nước trong ly rồi nhìn cái bật lửa trong tay anh nói: “Lấy thân phận của Trác hiệu trưởng đây mà dùng cái bật lửa cũ như vậy hình như không thích hợp lắm! Không bằng…”

Cô còn chưa kịp nói hết, anh liền nhíu mắt cười cười nói: “Không bằng em tặng cho anh một cái mới đi.”

“Xin lỗi, thật ra thì tôi muốn nói, không bằng anh ném nó đi thôi.”

Nhiều lúc Tô Thế Viện rất bội phục khi thấy da mặt anh dày như vậy. Có người nào lại giống như anh, trực tiếp mở miệng muốn người ta tặng quà cho mình.

Cô đã sớm không muốn nhìn thấy cái bật lửa kia nữa. Từ sau khi trở về nước, mỗi lần cô gặp anh, lúc nào anh cũng lấy cái bật lửa này ra dùng.

Cái bật lửa này vừa không đáng giá vừa cũ rồi, chẳng lẽ anh không cảm thấy lấy thân phận của anh mà dùng nó là không thích hợp sao?

Nguyên nhân thứ nhất là nó không phù hợp với thân phận của anh, nguyên nhân thứ hai là do cô cảm thấy rất chướng mắt khi nhìn thấy nó. Lúc trước khi ly dị, khi Tô Quan Hồng đưa Phỉ thúy và nhẫn kim cương đưa lại cho anh, tại sao anh vẫn không trả lại cho cô?

Thật đáng ghét.

Anh giơ cái bật lửa lên, nhíu mắt nhìn: “Đây là món quà của người con gái mà anh yêu tặng anh, anh không ném bỏ được.”

Tô Thế Viện lại uống nước, gương mặt không biểu cảm trả lời anh: “Cái cũ không đi, cái mới sẽ không đến.”

Anh cất cái bật lửa đi, nhìn cô cười: “Anh là người luôn nhớ đến những cái cũ.”

“Người cũ nhiều như vậy, anh nhớ hết sao?”

Cô nhếch môi cười, trong nụ cười của cô có chút châm biếm.

“Tô Thế Viện!”

Bộ dạng dửng dưng của cô cuối cùng cũng làm cho Trác Thính Phong tức giận, anh trợn mắt nhìn cô một lúc rồi gầm nhẹ: “Em còn dám nói chuyện với anh một cách quá đáng như vậy xem!”

Anh đè nén tính tình của mình để nói chuyện tử tế với cô, muốn cho cô biết rõ sự nhớ nhung của anh dành cho cô nhưng cuối cùng anh lại thua trận trước.

Người nào quan tâm càng nhiều, người đó sẽ càng thua sớm.

Có lẽ trước kia người thua là cô, nhưng bây giờ thì người thua là anh.

Thua rất thảm hại.

Tô Thế Viện nhìn thấy anh tức giận, lập tức thông minh im lặng không nói gì nữa.

Cô không cố ý chọc giận anh, là do anh luôn nhắc đến những đề tài mập mờ kia. Một lúc sau, đồ ăn được dọn lên, hai người chuẩn bị ăn cơm. Nếu như không có chuyện không vui lúc nãy thì bữa cơm này hai người bọn họ có lẽ sẽ cứ im lặng mà ăn xong bữa cơm này.

Anh kêu nhân viên phục ụ khui chai rượu đỏ ra, rồi hỏi cô: “Em có muốn uống một chút không?”

Thái độ và giọng nói của anh khi nói với cô lúc này đã không còn mang theo sự tức giận như lúc nãy.

Nhiều lúc cô mong rằng khi cô làm cho anh tức giận thì anh sẽ không bao giờ để ý đến cô nữa. Nhưng mỗi lần bị cô chọc giận, một lúc sau anh lại bớt giận rồi làm như chưa từng có việc gì xảy ra. Giống như chuyện vừa rồi, anh tỏ vẻ như lúc nãy cũng không có chuyện gì xảy ra cả, việc này làm cho cô cảm thấy rất áy náy.

Cô lắc đầu rồi từ chối anh: “Không cần, lát nữa tôi còn phải lái xe.”

“Anh có thể kêu tài xế đến đón chúng ta.”

Anh tiếp tục khuyên, cô chợt nghĩ đến việc lúc trước đã xảy ra khi cô bị say rượu liền kiên quyết từ chối: “Tôi thật sự không muốn uống.”

Anh cũng không ép buộc cô nữa, ra hiệu cho nhân viên phục vụ rót cho cho anh một ly rồi phất tay làm cho nhân viên đi ra ngoài.

Tô Thế Viện nhìn ly rượu lớn trước mặt anh, do dự một chút rồi cũng lên tiếng: “Anh uống rượu ít thôi.”

Lát nữa còn phải xem phim không phải sao? Anh uống nhiều rượu như vậy làm gì?

Còn nữa, chẳng lẽ mấy năm nay anh không thèm để ý đến dạ dày của mình sao, cứ uống rượu như vậy sao?

Có điều cô quên mất là anh thuộc hạng người cho một chút ánh sáng liền lập tức sáng rực. Nghe thấy cô nói như vậy, anh lập tức nhìn cô cười : “Người đẹp, em đang quan tâm anh sao?”

Cô bỗng lúng túng, dời ánh mắt đi chỗ khác: “Tôi không muốn cùng một người đàn ông say rượu đi xem phim.”

Anh có thể đừng tự mình đa tình như vậy được hay không?

Tuy cô quan tâm đến dạ dày của anh nhưng nguyên nhân quan trọng nhất là cô không muốn lát nữa đi xem phim lại phải ngồi bên cạnh một người có đầy mùi rượu như vậy.

Rất dễ nhận ra, anh đem lời giải thích của cô làm thành gió thoảng bên tai rồi, vẫn tự cho là cô đang quan tâm đến mình, anh nói: “Vậy anh chỉ uống một ly thôi.”

Cô mặc kệ anh, cúi đầu bắt đầu ăn cơm.

Bữa cơm đang diễn ra trong yên lặng thì Trác Thính Phong đột nhiên nhận được cuộc gọi của Đường Dục Hàn: “Trác Thính Phong, mình nghe tiểu Triết nói cậu cho Tô Thế Viện số điện thoại của nhà mình phải không?”

Đường Dục Hàn hét lớn trong điện thoại làm cho Trác Thính Phong phải đem điện thoại bỏ ra xa lỗ tai rồi từ từ nói: “Đúng vậy, cô ấy tìm Hạ Vi có chuyện gấp.”

“Cậu có biết số nhà của mình luôn là bí mật quan trọng không? Cậu vì người phụ nữ của cậu mà bán đứng cả anh em của mình như vậy sao? Mình muốn nói với lão Lục và Diêm Hạo Nam đoạn tuyệt với cậu!”

Đường Dục Hàn lại hét lên rồi cúp máy.

Trác Thính Phong cất điện thoại, tỏ vẻ tội nghiệp, thở dài nói: “Người đẹp, em có thấy không, vì em mà anh bị anh em xa lánh như vậy, em lại nhẫn tâm không chịu quay về bên cạnh anh sao?”

Tô Thế Viện cũng nghe được cuộc đối thoại của hai người họ, cô nhìn anh: “Thật sự xin lỗi, tôi sẽ đem số điện thoại của nhà anh ấy xóa đi, tôi tuyệt đối sẽ không nói với ai cả.”

Nói xong cô lập tức lấy điện thoại di động ra xóa đi số điện thoại nhà của Đường Dục Hàn.

Tô Thế Viện cũng không biết thân phận thật sự của Đường Dục Hàn. Lúc trước khi tìm Trác Thính Phong để xin số, thấy anh thoải mái đồng ý nên cô cũng không suy nghĩ nhiều, nhưng không ngờ việc này làm cho Đường Dục Hàn tức giận như vậy, trong lòng cô cũng cảm thấy rất áy náy.

Trác Thính Phong nhìn thấy dáng vẻ nghiêm túc của cô liền bật cười: “Nhà của cậu ta được canh gác rất nghiêm ngặt, một con ruồi cũng không vào được. Cậu ta cố tình gọi cho anh để lên mặt thôi. Em không cần phải áy náy, mau ăn cơm đi.”

Đường Dục Hàn tức giận về việc anh vì phụ nữ mà bán đứng anh em mà thôi. Chuyện tuyệt giao chỉ là một câu nói hờn dỗi, bọn họ là anh em tốt nhiều năm như vậy, sao có thể vì một chuyện nhỏ nhặt như vậy mà tuyệt giao.

Anh giả bộ đáng thương để cô có thể đồng tình với mình thôi nhưng kết quả lại dọa cho cô thành như vậy.

Nhìn thấy gương mặt của cô nhăn nhó, anh lập tức nghiêng người nói nhỏ với cô: “Nếu như em cảm thấy áy náy thì…….”

Tô Thế Viện hiểu được những suy nghĩ mờ ám trong lòng anh, lập tức vội vàng cười nói: “Mau ăn cơm đi, nếu không lát nữa không kịp đi xem phim đâu.”

Trác Thính Phong không thể làm gì khác, anh không nói nữa, tiếp tục ăn cơm.

Ăn cơm xong họ đi ra ngoài, Tô Thế Viện vừa mới mở cửa xe thì đã thấy anh ngồi vào ghế phụ bên cạnh cô, anh nói: “Anh uống rượu, lái xe không hay.”

Cô đành phải ngồi vào trong xe, cô nghi ngờ anh cố ý uống rượu để khỏi lái xe rồi cùng ngồi một xe với cô.

Lái xe đến rạp chiếu phim, thật lòng thì Tô Thế Viện cũng không thích đi, không muốn thấy mọi người bàn tán về quan hệ của cô với anh, hai người họ căn bản cũng không có quan hệ gì.

Trong lúc chờ đèn đỏ, tay của cô đặt cầm tay lái thì đột nhiên anh giơ tay lên cầm lấy ngón tay của cô rồi vuốt ve, anh quay đầu cười nói dịu dàng với cô: “Người đẹp, tay của em thật đẹp.”

Động tác bất ngờ của anh làm cho Tô Thế Viện sợ hết hồn, khi cô có phản ứng thì mới nhận ra mình bị anh ta vuốt ve, cô lập tức tức giận mắng anh: “Anh làm gì vậy?”

Sau đó cô dùng lực kéo tay mình ra nhưng kết quả lại bị anh mạnh mẽ lôi kéo nắm lấy, anh lại tiếp tục nhẹ nhàng vuốt ve ngón tay của cô: “Xin lỗi em, anh uống hơi nhiều.”

Nhìn thấy cô tức giận, anh mỉm cười nói. Lúc này anh mới buông tay cô ra rồi ngồi thẳng người lại. Tô Thế Viện phát cáu, anh không phải do uống nhiều rượu, anh rõ ràng đang cố ý muốn sờ tay của cô.

Đúng lúc đèn xanh vừa bật lên, cô cũng không nói gì với anh, lập tức đạp chân ga rồi tập trung lái xe.

Trác Thính Phong hài lòng tựa vào ghế, cứ như vậy ngồi mỉm cười một mình.

Vừa rồi anh thực sự nhịn không được, lúc dừng xe chờ đèn đỏ, anh nhìn thấy bàn tay nhỏ bé, mềm mại của cô đặt trên tay lái, trong lòng anh lập tức bị kích động, muốn nắm lấy bàn tay của cô.

Sau đó anh hành động theo suy nghĩ của mình, khi anh nắm lấy bàn tay của cô, lồng ngực của anh rung động mạnh mẽ.

Thật ra bị cô từ chối nhiều lần như vậy, anh cũng nghi ngờ tâm ý của mình có thật sự yêu cô như chính anh đã nói hay không.

Nếu như lúc trước anh còn hoài nghi thì lúc này, sau khi cầm lấy bàn tay của cô, anh cũng không còn bất cứ nghi ngờ gì nữa. Sự rung động kia khắc sâu trong lòng anh, anh chỉ muốn nắm lấy tay của cô mà thôi.

Có lẽ hành động của anh khiến cho cô có cái nhìn không tốt về anh nhưng trong lòng anh biết, thời khắc này lòng anh đã rất kiên định.

Đi đến rạp chiếu phim, Trác Thính Phong mới nhớ mình chưa hỏi cô đã chuẩn bị bộ phim nào để xem. Thấy cô từ trong túi móc ra hai tờ vé thì Trác Thính Phong lập tức đi lại xem.

Nhìn thấy tên bộ phim, anh lập tức lạnh lùng hỏi cô: “Tại sao muốn coi bộ phim này?”

Cô mua bộ phim do Diệp Diệc Thần đóng vai chính, cô cố ý muốn chọc tức anh sao? Thật vất vả anh mới có thể đi xem phim với cô, thế mà còn phải xem phim của tình địch: “Bộ phim này thì sao? Phim này do Diệp Diệc Thần đóng vai chính, tôi đương nhiên ủng hộ anh ấy.”

Tô Thế Viện không hiểu tại sao anh lại tức giận như vậy: “Hơn nữa, không phải anh nói phim nào cũng được sao?”

Người như anh sao lại khó phục vụ như vậy, hỏi anh muốn xem phim gì, anh bảo phim gì cũng được.

Bây giờ cô tùy ý mua, anh lại không thích.

Trác Thính Phong nói phim nào cũng được, nhưng làm sao anh biết được có rất nhiều bộ phim mà cô lại chọn phim của Diệp Diệc Thần .

Anh lạnh lùng kéo lấy áo khoác của cô rồi thương lượng: “Anh không thích người đàn ông già kia, chúng ta đổi bộ phim khác được không?”

Thấy anh đánh giá Diệp Diệc Thần như vậy, Tô Thế Viện lập tức mất hứng. Thứ Nhất, Diệp Diệc Thần là nghệ sĩ của công ty cô, thứ hai Diệp Diệc Thần cũng là bạn của cô.

Cho nên cô liếc nhìn anh, không vui nói: “Vé tôi đã mua rồi, không đổi được.”

“Ném vé này đi, anh đi mua vé khác, anh mời em xem phim.”

Nói xong anh lập tức giơ tay muốn lấy tấm vé trên tay cô vứt đi nhưng cô lại rút vé lại nói: “Tôi xem phim này, anh có thể không cần xem.”

Sau đó cô xoay người đi đến chỗ nhân viên soát vé.

Trác Thính Phong cắn răng đi theo, mỗi lần anh chống đối với cô, anh cũng chỉ có thể thỏa hiệp.

Được rồi, xem thì xem.

Cùng lắm thì cô xem phim còn anh nhìn cô là được rồi.

0

Gửi phản hồi

2 Phản hồi on "Vợ ơi – Chương 118"

Notify of
avatar
Sort by:   newest | oldest | most voted
Jenny.98
Member

Nhiu lúc thấy A trác mặt dày thiệt

Thienbang ruby
Member

Chương 118: Đường theo đuổi vợ dài đăng đẵng (31)
Có mấy chương thiếu dấu or sai dấu ở tên chương ss ưi 😅

wpDiscuz