Hợp tác Edit nhận Quà Hấp Dẫn tại TTE. Mong được giúp đỡ!

HƯỚNG DẪN CMT TÍCH ĐIỂM ĐỌC TRUYỆN TẠI WEB.

NẾU CÓ VẤN ĐỀ CẦN HỎI VỀ WEB CÁC BẠN VUI LÒNG HỎI TẠI ĐÂY

Vợ ơi – Chương 119

Chương 119: Đường theo đuổi vợ dài đăng đẵng (32)
Editor: Vic
Beta: Diem Nguyen
Nguồn edit: http://tieuthuyetedit.net

Vì Trác Thính Phong từ chối không muốn xem bộ phim này nên hai người đã qua giờ cao điểm soát vé. Nếu như phải xếp hàng, cách anh ăn mặc như vậy chắc chắn sẽ khiến cho mọi người chú ý.

Điều này làm cho Trác Thính Phong rất buồn bực, đúng là có kế hoạch cũng không tránh được việc ngoài ý muốn. Khi bọn họ đi vào rạp thì đa số mọi người đều đã ngồi vào ghế rồi, chỗ ngồi của họ cũng là hàng cuối cùng. Đây là do Tô Thế Viện cố ý dặn Đoạn Mộc Dương làm như vậy.

Người bình thường đi xem phim sẽ không chọn ngồi hàng cuối cùng, chỗ này cách màn chiếu rất xa. Trác Thính Phong đương nhiên cũng biết là do cô cố ý làm như vậy. Cô gái này ngoài mặt thì đồng ý xem phim với anh nhưng thật ra là làm cho có lệ vậy thôi.

Có điều con người anh từ trước đến giờ đều rất lạc quan, hàng cuối cùng thì hàng cuối cùng.

Chỗ này cũng tiện cho anh làm chuyện xấu.

Tô Thế Viện đương nhiên không biết trong lòng anh nghĩ đến những việc này. Cô nhìn lướt qua thấy không có ai ngồi hàng cuối cùng thì thấy vui trong lòng. Cô chọn hàng cuối cùng là muốn chọn nơi ít có ánh sáng, hôm nay hàng cuối cùng chỉ có hai người bọn họ, cô rất yên tâm.

Bởi vì chỉ lo quan sát hàng ghế cuối cùng mà cô lại đi giày cao gót trên bậc thang nên cô không cẩn thận vấp một cái, thiếu chút nữa là ngã sấp mặt.

Thật may là Trác Thính Phong ở phía sau lưng Tô Thế Viện. Anh nhanh chóng kéo lấy cánh tay mảnh khảnh của cô, vững vàng che chở cho cô nên cô mới không bị ngã sấp. Cô hoảng hồn nhìn người bên cạnh mình rồi nhỏ giọng nói: “Cám ơn anh.”

“Không cần khách sáo.”

Anh nhếch môi cười cười.

Hai người tiếp tục đi đến hàng cuối cùng, nhưng anh cũng không có buông lỏng cánh tay của cô. Cô cố gắng muốn rút tay ra nhưng cũng không thành công.

Cho đến khi hai người ngồi xuống anh mới buông tay cô ra. Sau khi ngồi xuống, Tô Thế Viện tập trung coi phim, cũng không để ý về việc vừa mới xảy ra.

Bộ phim rất hay, cô là một đạo diễn chuyên nghiệp, đương nhiên muốn xem để học hỏi.

Nhưng khi cô cảm thấy người đàn ông bên cạnh có chút khác thường, cô lập tức nghiêng đầu nhìn anh. Cô phát hiện anh lười biếng dựa vào thành ghế, gương mặt tươi cười nhìn cô chằm chằm.

Từ ánh sáng của màn chiếu phim, cô nhìn thấy trong ánh mắt của anh toát ra sự ấm áp, đầy tình cảm.

Nghĩ đến việc bị anh nhìn chằm chằm như vậy, gương mặt cô lập tức ửng đỏ, nhỏ giọng giận dữ nói: “Anh không xem phim đi, nhìn tôi làm gì?”

“Bộ phim không hấp dẫn bằng em.”

Anh không xấu hổ mà ghé người qua cô nói nhỏ.

Gương mặt cô lập tức đỏ bừng, chuyển tầm mắt về màn chiếu rồi kháng nghị nói: “Anh đừng như vậy, là anh đòi xem phim… ”

Cô còn chưa nói hết thì đột nhiên một bóng đen xuất hiện trước mặt mình, anh đột ngột hôn cô.

Trác Thính Phong nói rồi, hàng cuối cùng càng có lợi cho anh làm chuyện xấu, khi đến hàng cuối cùng anh lập tức phát hiện hàng cuối không có người nào, anh cũng không kiêng kỵ gì nữa.

Bàn tay anh đè cánh tay đang giùng giằng của cô xuống, đôi môi ấm áp quấn lấy môi cô, anh ngăn cản tất cả sự chống cự ở trong miệng của cô .

Mọi người trong rạp phim đều đang tập trung xem phim nên không có ai để ý đến bọn họ đang hôn nhau một cách nồng nhiệt ở hàng ghế cuối.

Tô Thế Viện cảm thấy rất hối hận vì đã chọn hàng cuối cùng, vốn cô không muốn để cho mọi người nhìn thấy cô và anh thân mật xem phim với nhau, nào ngờ anh lại lợi dụng cơ hội này ăn đậu hũ của cô. Rạp chiếu phim có nhiều người như vậy, cô không thể la to được mà chỉ chịu đựng khi bị anh chiếm đoạt cuồng nhiệt.

Cô nghĩ là anh chỉ hôn một cái là xong rồi. Nhưng anh lại cứ tiếp tục đè ép cô, quấn quít hôn, cô cảm giác như môi của mình bị anh ăn giống như đang ăn kẹo.

Mỗi khi cô thiếu không khí khó thở anh lập tức tạm dừng lại, buông tha cho cô. Nhưng môi của anh vẫn không có rời đi. Đôi môi anh không quấn chặt lấy cô, chỉ nhẹ nhàng dán lên môi cô, thuận tiện đưa đầu lưỡi của mình liếm môi cô. Khi hơi thở cô đã vững vàng trở lại, cô tức giận muốn lên tiếng kháng nghị thì anh lập tức mạnh mẽ hôn cô một lần nữa.

Tô Thế Viện bị anh kích động làm cho cả người nóng bừng, cô là một người phụ nữ bình thường, đương nhiên có dục vọng cho nên cũng không thoát khỏi sự cuồng nhiệt của anh. Cuối cùng hơi thở của cô cũng dồn dập khát khao.

Trác Thính Phong rất hài lòng thả lỏng người cô ra: “Em nói xem, chúng ta đi tham gia một cuộc thi hôn môi thì sẽ như thế nào?”

“Không biết xấu hổ, mau buông tôi ra… ”

Thật vất vả cô mới có một chút sức lực để lực giãy giụa.

Anh nhìn đỉnh đầu của cô cười nhỏ một tiếng rồi ung dung nói: “Thế Viện, em cũng có cảm giác với anh. Em nghe xem, tim của em đập nhanh như vậy… ”

Anh duỗi tay ra, đặt lên lồng ngực của cô.

“Nói nhảm, kỹ thuật của anh thành thục như vậy, bất cứ ai cũng sẽ có cảm giác.” Tô Thế Viện chật vật chuyển mắt, vì che giấu cảm xúc bản thân mà cãi lại anh.

Trác Thính Phong không tiếp tục ép buộc cô nữa, cũng không nói chuyện với cô nữa mà ngồi lại vị trí của mình, mỉm cười một cách tự tin và thích thú.

Có cảm giác hay không, trong lòng cô rõ ràng nhất, anh cũng vậy.

Tô Thế Viện tự do, cô giơ tay lên che lồng ngực của mình thở thật dài nhẹ nhõm một hơi, gương mặt đỏ bừng.

Bây giờ cô ngồi ở đây cô rất lo lắng, cô sợ lại anh đụng chạm nên mở miệng nói: “Tôi đi toilet.”

Anh cũng không có ngăn cản, dời vị trí cho cô đi ra ngoài.

Chỉ là sau khi cô đi ra ngoài Trác Thính Phong cũng đứng dậy vội vàng đi theo. Theo như sự hiểu biết của anh về cô, cô gái này có thể đi rồi không quay lại.

Trác Thính Phong đoán không lầm, Tô Thế Viện mượn cớ tới toilet để rời đi.

Cô không muốn cùng anh tiếp tục ở đó làm ra những hành động mập mờ như vậy nữa. Nhưng cô không suy nghĩ một chút, Trác Thính Phong là loại người gì, cô căn bản không phải là đối thủ của anh.

Bởi vì gương mặt nóng bừng nên cô thật sự đi vào toilet để rửa mặt để giảm nhiệt độ một chút, sau đó lấy khăn lau khô tay và mặt, chỉnh sửa một chút rồi đi ra ngoài.

Kết quả vừa ra khỏi cửa cô lại nhìn thấy anh đang đứng dựa vào tường, mỉm cười nhìn cô. Tư thế đẹp trai, nụ cười mê người, cô biết kế hoạch chạy trốn của mình đã thất bại.

Cô trợn mắt nhìn anh rồi đi về hướng cổng rạp chiếu phim. Sau lần xem phim này cô sẽ không gặp lại anh ta nữa.

Trác Thính Phong không nhanh không chậm bước đi cô, cố ý hỏi: “Sao vậy? Không đi ủng hộ nghệ sĩ của công ty em nữa sao?”

Anh hỏi như vậy làm cho Tô Thế Viện cảm thấy rất phiền phức, bước đi càng nhanh hơn.

Tiếng nói của anh tiếp tục truyền đến từ phía sau: “Chao ôi, người đẹp ơi, em đừng bỏ lại anh. Em đưa anh tới đây, em phải chịu trách nhiệm đưa anh về nhà.”

Tô Thế Viện rất muốn bỏ anh ở chỗ này, nhưng anh lại cứ đi theo cô . Cô ngồi vào trong xe, anh cũng mở cửa vào ngồi ở ghế phụ, sau đó rất tự nhiên nghiêng đầu nói với cô: “Địa chỉ nhà của anh em biết rõ đúng không, vậy thì làm phiền em rồi.”

Tô Thế Viện phiền muốn chết, cô lập tức khởi động xe rồi cố ý xem thường anh: “Anh không đi đến chỗ của những người đẹp tri kỉ của anh sao?”

Anh nhanh chóng trả lời: “Người đẹp tri kỉ của anh đang ngồi bên cạnh anh, nếu như cố ấy không ngại, anh đương nhiên sẽ đến chỗ của cô ấy.”

Những lời nói của anh làm cho Tô Thế Viện nghẹn lời, cũng không biết nói gì nữa. Cô trợn mắt nhìn anh.

Anh lại tiếp tục mập mờ, cười tươi nhìn cô: “Sau đó, anh sẽ cùng cô ấy triền miên cả đêm, hết sức cuồng nhiệt … ..”

“Thắt dây an toàn của anh vào.”

Cô buồn bực ném cho anh một câu rồi lái xe đi, anh ngồi một bên nhỏ giọng cười.

Dọc theo đường đi, Tô Thế Viện cũng không thèm để ý đến anh nữa. Cô vẫn tập trung lái xe, anh cũng im lặng không nói gì, cứ như vậy dựa vào ghế ngồi.

Hai người cứ như vậy đi thẳng đến căn nhà cũ.

Xe của cô ngừng lại nhưng anh vẫn không có ý muốn xuống xe, cô đành phải chủ động đuổi người: “Hẹn gặp lại.”

Anh nghe thấy cô nói vậy, ánh mắt nặng nề, mở miệng yếu ớt nói:”Tô Thế Viện, em thật nhát gan.”

Lòng cô cứ như bị người ta gõ mạnh một cái.

Trác Thính Phong liếc mắt nhìn phản ứng của cô, cũng không nói gì thêm nữa, mở cửa xuống xe, tự nhiên cất bước ung dung đi vào nhà.

Đừng xem ngày thường những câu nói của anh đều là theo cảm tính nhưng một khi anh nói ra một câu sắc sảo như vậy, anh cũng sẽ không nói nhiều.

Cô ấy là người thông minh, anh tin tưởng cô ấy sẽ hiểu ý nghĩa của câu nói này.

Đúng, Tô Thế Viện quả thật đã hiểu.

Anh nói cô nhát gan là ám chỉ cô không có dũng khí tiếp nhận anh một lần nữa.

Bởi vì từng bị anh làm tổn thương, cho nên cô rất sợ, vì thế cô không muốn mở rộng cánh cửa lòng một lần nữa.

Cô thừa nhận cô thật sự rất nhát gan.

Lái ô tô trên đường về nhà mà tâm tình của cô vẫn không thể bình tĩnh lại, bởi vì một câu nói của anh.

Lấy điện thoại di động ra, cô muốn gọi điện cho Ninh Số. Cô muốn tâm sự một chút nhưng lại phát hiện lúc này đã rất khuya rồi, Ninh Số có thể đã ngủ rồi. Hơn nữa bây giờ cô ấy ở với chồng, nếu như cô gọi điện lúc này cũng không thích hợp lắm.

Khi mang thai Sở Sở, cô ở nước Anh hai năm. Trong lúc đó, tình cảm của Ninh Số và chồng đã tốt đẹp trở lại, nghe nói anh ta cũng thường xuyên ở Thành phố Ôn.
Ninh Số rất ít khi nhắc tới chồng của cô ấy, cô cũng không muốn hỏi nhiều, chỉ là cô nhận ra Ninh Số không còn bài xích cuộc hôn nhân này nữa.

Cô chúc phúc cho Ninh Số, chúc cho Ninh Số có một tình yêu đẹp với người đàn ông của cô ấy.

Cứ như vậy, dọc trên đường đi về nhà, cô suy nghĩ tới rất nhiều việc, đêm đó cô trằn trọc không ngủ được.

Sáng ngày thứ hai, cô vẫn còn bận rộn ở phòng làm việc, bỗng nhận được điện thoại kết nối của
Đoạn Mộc Dương: “Tô tổng, anh Trác tới, anh ta nói là tìm cô có chuyện.”

Cô nhíu mày: “Anh ta có nói là chuyện gì không?”

Anh ta thật đúng là âm hồn bất tán. Tối hôm qua câu nói của anh đã làm cho lòng cô rất phiền, lúc này anh còn tìm đến tận cửa.

“Anh ta không nói chuyện gì, chỉ nói là chuyện công việc.”Đoạn Mộc Dương đáp.

Cô giơ tay lên bóp cái trán hỏi lại: ” Công việc?”

Giữa hai người bọn họ thì có công việc gì chứ? Đột nhiên cô nghĩ tới lần trước ở buổi từ thiện anh đề cập việc muốn Tô thị giúp anh làm một bộ phim phóng sự.

Chẳng lẽ là chuyện này?

Được rồi, nếu quả thật là công việc, hơn nữa anh đã tìm tới chỗ này rồi, cũng chỉ có thể để anh ta vào.

Cô thản nhiên dặn dò Đoạn Mộc Dương: “Cho anh ta vào đi.”

Trong chốc lát ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa, Đoạn Mộc Dương đẩy cửa đi vào: “Tô tổng, anh Trác tới.”

Sau đó, cô lập tức nhìn thấy anh bước vào từ phía sau Đoạn Mộc Dương, một bộ quần áo tây trang màu xám đem sự ngang ngạnh của anh giấu đi, thay vào đó là một bộ dạng nghiêm túc và cơ trí.

Tô Thế Viện liếc mắt nhìn cách anh ăn mặc như vậy, anh thật sự vì công việc nên mới đến đây sao?

Đoạn Mộc Dương lễ phép hỏi: “Xin hỏi, anh Trác muốn uống gì?”

“Không cần đâu, cám ơn.”

Trác Thính Phong trực tiếp phất phất tay từ chối. Đoạn Mộc Dương cũng không nói gì, đóng cửa xoay người đi ra ngoài.

Thật ra thì Trác Thính Phong từ chối dứt khoát như vậy là bởi vì anh không muốn nhìn thấy Đoạn Mộc Dương một giây nào nữa, càng không muốn một lát nữa Đoạn Mộc Dương lại đi vào quấy rầy bọn họ.

Tô Thế Viện đứng dậy đi tới, lịch sự dẫn anh đến bàn tiếp khách: “Mời ngồi.”

Sau khi cô ngồi xuống, anh cũng ngồi xuống đối diện với cô.

Cô mặc một bộ quần áo tây trang màu trắng, nó ôm sát lấy dáng người duyên dáng của cô, bên trong là một cái áo thun in hoa, tay cao cuộn lên lộ ra cánh tay trắng nõn, chân đi giày cao gót, làm cho người ta cảm thấy mọi việc sẽ thuận lợi, suôn sẻ.

Tóc dài tùy ý phủ trên vai, quyến rũ và lười biếng.

Hai người cứ như vậy đối mặt nhau, cũng có không khí bàn bạc công việc.

Chỉ là Trác Thính Phong nhìn thấy quầng thâm dưới mắt cô, lập tức mở miệng hỏi: “Tối hôm qua em ngủ không ngon giấc sao?”

Có phải bởi vì câu nói của anh tối qua nên cô mới ngủ không ngon sao?

Lòng Trác Thính Phong tràn đầy mong đợi, anh nhìn cô chằm chằm. Tô Thế Viện thản nhiên lảng tránh câu hỏi của anh:”Anh Trác hôm nay tới đây có chuyện gì không?”

Không nghe được câu trả lời mà mình muốn, Trác Thính Phong ảm thấy có chút mất mát nhưng sau đó anh lại che giấu tốt. Anh thoải mái dựa vào sofa nhìn cô cười nói: “Không phải anh đã nói là có công việc sao?”

“Chuyện về phim phóng sự sao?”

Tô Thế Viện nhìn anh hỏi, anh gật đầu một cái: “Ừ!”

Tô Thế Viện đứng dậy: “Vậy tôi sẽ gọi người trong ngành lên trao đổi trực tiếp với anh.”

Anh ngồi ở đó không vui nhìn cô, ra lệnh cho cô: “Em phải nói trực tiếp với anh.”

“Tôi không có nhiều thời gian rãnh như vậy.”

Cô nói thật, mỗi ngày cô đều rất bận rộn. Anh có thể đừng đến làm tăng lượng công việc của cô. Những chuyện như vậy là do những ban ngành có liên quan phụ trách, bọn họ làm xong rồi làm báo cáo cho cô xem qua là được rồi.

“Em bận như vậy sao?”

Trác Thính Phong lấy cớ làm bộ phim phóng sự này chỉ để gặp được cô, bây giờ cô lại ném anh cho người khác, anh làm sao có thể vui được.

Tô Thế Viện rất bất đắc dĩ: “Anh rất rãnh rỗi hả? Công ty của anh lớn như vậy, không lẽ không cần sử dụng nhân viên để làm việc sao? Việc nhỏ như vậy cũng phải đích thân anh phụ trách làm sao?”

Cô nói xong, anh chợt nhếch môi nở nụ cười. Nụ cười của anh làm cho cô cảm thấy không được tự nhiên. Bỗng nhiên anh mặt dày nói: “Công việc không quan trọng, nhiệm vụ lớn nhất của anh bây giờ là phải theo đuổi bà xã.”

Những lời nói kiêu ngạo của anh làm cho Tô Thế Viện tức giận, cô giễu cợt anh: “Ha ha, chỉ sợ anh sẽ bị phá sản thôi.”

Ý của cô là cô sẽ không làm hòa với anh, nếu như anh cứ tiếp tục rỗi hơi như vậy, bỏ mặc công ty thì sớm muộn gì cũng bị phá sản.

Anh cũng không tức giận, miễn cưỡng dựa vào ghế nhìn cô: “Nếu như anh phá sản không còn một đồng nào mà có thể làm cho em tha thứ cho anh, anh chấp nhận bị phá sản.”

Tô Thế Viện thấy da mặt của anh dày như vậy, cô ném cho anh một câu: “Tôi không thích dạng đàn ông đi ăn cơm chùa.”

Trác Thính Phong nghe lời nói này của cô nhịn không được mỉm cười: “Người đẹp à, cả đời Trác Thính Phong anh chưa từng biết chữ cơm chùa viết như thế nào, tốn công em nghĩ ra mấy chuyện này rồi.”

Cô gái này thật là ác độc, lại dám nói anh như vậy.

Tô Thế Viện liếc nhìn anh một cái. Chính bản thân anh nói anh chấp nhận không có đồng nào đó.

Lần nữa cô ngồi xuống sofa đối diện với anh, cô nghiêm nghị: “Anh đừng có giỡn nữa, tôi thực sự không thể phụ trách việc của anh. Nếu như anh không thích, vậy tôi xin từ chối làm bộ phim phóng sự này.”

Anh nhíu mắt nhìn cô một lúc, rồi sảng khoái mở miệng: “OK, tất cả đều tùy em thôi.”

Lời anh nói làm cho Tô Thế Viện cảm thấy rất buồn phiền.

Lời nói này của anh, giọng nói nhẹ nhàng của anh làm cho cô cảm thấy anh giống như đang cưng chìu cô.

Việc gì cũng tùy ý cô.

Anh không làm ra những hành động mập mờ thì sẽ rất khó chịu sao?

0

Gửi phản hồi

4 Phản hồi on "Vợ ơi – Chương 119"

Notify of
avatar
Sort by:   newest | oldest | most voted
Thienbang ruby
Member

Tên chương này cũng thíu dấu nè ss ^^
Tks ss ạ

wpDiscuz