Hợp tác Edit nhận Quà Hấp Dẫn tại TTE. Mong được giúp đỡ!

HƯỚNG DẪN CMT TÍCH ĐIỂM ĐỌC TRUYỆN TẠI WEB.

NẾU CÓ VẤN ĐỀ CẦN HỎI VỀ WEB CÁC BẠN VUI LÒNG HỎI TẠI ĐÂY

Vợ oi – Chương 120

Chương 120: Đường theo đuổi vợ dài đằng đẵng (33)
Edit: Diem Nguyen
Nguồn: tieuthuyetedit.net

Nếu anh đồng ý không bắt buột cô trực tiếp thực hiện bộ phim phóng sự này thì cô cũng sẽ không so đo với anh nữa. Cô nhếch môi cười lễ phép với anh nói: “Cứ quyết định vậy đi! Tôi sẽ liên lạc với bộ phận chuyên phụ trách mảng này để họ liên lạc với người của anh.”

Anh mất hứng nói: “Để bọn họ liên lạc với trợ lý của anh là được rồi. Em không tham gia, anh đây cũng không có hứng tham gia nữa.”

Rõ ràng hai người đang trao đổi công việc nghiêm túc nhưng trong giọng điệu của anh có vẻ mập mờ vì chuyện tư. Tô Thế Viện hết cách, đành ra vẻ quan tâm tới chuyện công nói: “Tốt.” Sau đó đứng dậy kết thúc cuộc nói chuyện: “Nếu như không có chuyện gì nữa thì tôi phải đi họp đây.”

Ý cô muốn đuổi khách chứ thật ta chẳng có dự họp hành gì.

Thế nhưng anh cố tình không hiểu ý cô, cứ ngồi ì trên sô pha kháng nghị: “Mới nói vậy mà quý cô đây muốn đuổi khách rồi sao? Anh đây còn chưa nói xong mà.”

Cô chỉ đành lại ngồi xuống, nghiêm nghị nhìn anh hỏi: “Còn chuyện gì sao?”

Cô không cho rằng giữa bọn họ còn việc công gì chưa bàn.

Trác Thính Phong cuối cùng ngồi thẳng người nói: “Hôm nay anh đến đây còn vì một chuyện khác. Là vì Trác Thính Vũ.”

“Thính Vũ?”

Tô Thế Viện sửng sốt hỏi lại anh, “Thính Vũ làm sao?”

“Anh thấy con bé đó không làm nổi vị trí thiên sứ áo trắng rồi. Nó bảo nó muốn đầu quân cho Tô Thị.”

Chân mày Trác Thính Phong nhíu lại, thoáng lộ ra dáng vẻ u sầu.

Trước đây anh đã gửi gắm Trác Thính Vũ vào làm việc trong bệnh viện của Đường Dục Hàn. Anh còn sợ cô em này không lo nghiêm túc làm việc mà còn đi hại người nên để cho cô làm trợ lý bên cạnh Đường Dục Hàn.

Kết quả tính tình Đường Dục Hàn trở nên không bình thường sau khi phát hiện Giản Vũ Nùng mất tích. Trác Thính Vũ lại tinh nghịch như ánh mặt trời chói chang nên không chịu nỗi công việc ù lì bên ông anh kỳ quái nữa nên một hai đòi đến Tô Thị làm diễn viên.

Dĩ nhiên, anh cũng muốn cho cô em gái mình một cơ hội nên đồng ý yêu cầu của Trác Thính Vũ mà đi hỏi ý kiến cô gái của anh trước một tiếng.

Nếu không anh thật sự không có cớ để gặp được cô. Vì mỗi lần gặp mặt anh đều không nhịn được muốn đụng chạm cô, như thế sẽ khiến lòng cô càng ngày càng bài xích anh mãnh liệt.

Tô Thế Viện vừa nghe Trác Thính Vũ muốn đầu quân vào Tô Thị thì liền nở nụ cười tươi. Tâm ý của cô bé ấy không phải cô không hiểu.

Thế nhưng cô lại cau mày đáp lại anh: “Cũng được. Vậy thì tôi sẽ sắp xếp cho con bé vào làm, ừ… mà trước tiên cứ làm tạm trợ lý của Diệp Diệc Thần xem thế nào.”

Ngay lập tức Trác Thính Phong trợn mắt nhìn cô. Tô Thế Viện kịp thời cười cười giải thích: “Anh có biết rằng nhiều ngôi sao nổi tiếng đều khởi nghiệp từ vị trí trợ lý mà đi lên không?”

Tô Thế Viện biết rõ thật ra Trác Thính Vũ chẳng mong làm đại minh tinh gì cả mà tâm tư con bé đặt hết lên người Diệp Diệc Thần. Vì vậy để con bé làm trợ lý của cậu ấy thì chẳng khác nào cho Thính Vũ cơ hội được tiếp xúc với thần tượng hàng ngày. Chuyện này còn tốt hơn được làm ngôi sao điện ảnh nhiều.

Sắc mặt Trác Thính Phong trở nên rất khó coi, anh hằn hộc: “Em muốn chọc anh tức chết à?”

Cô gái này nghĩ sao mà sắp xếp Trác Thính Vũ làm trợ lý cho Diệp Diệc Thần? Không phải cô ấy cố ý cho Trác Thính Vũ có cơ hội tiếp xúc với Diệp Diệc Thần sao?

Anh vốn đã không ưa Diệp Diệc Thần. Hắn ta vừa để ý người phụ nữ của anh lại vừa ‘làm thịt’ em gái của anh nữa.

Tô Thế Viện nghiêm túc đề nghị: “Anh nên hỏi ý kiến của Thính Vũ trước một tiếng xem em nó có đồng ý không. Việc con bé yêu thích công việc mới thật sự quan trọng.”

“Em cố ý đẩy nó vào lòng cái thằng kia, như vậy thích hợp sao?”

Trác Thính Phong không nhịn được lớn tiếng hỏi cô.

Thật ra thì chính bản thân anh cũng rất mâu thuẫn. Nếu Trác Thính Vũ cùng Diệp Diệc Thần kết thành một đôi thì anh sẽ bớt đi một kẻ tình địch. Nhưng anh lại không muốn giao em gái mình cho một tên đàn ông già khằng lớn hơn nó tới mười hai tuổi.

“Vậy giờ tôi sẽ gọi điện cho Thính Vũ hỏi ý con bé một tiếng là được chứ gì.”

Tô Thế Viện nói xong liền lấy điện thoại di động ra gọi cho Trác Thính Vũ.

Thật lòng cô cảm thấy Trác Thính Vũ rất thích hợp với Diệp Diệc Thần, cô cũng nhìn thấy Trác Thính Vũ yêu say đắm Diệp Diệc Thần, vả lại Trác Thính Vũ là một cô gái tốt xứng đáng có một tình yêu đẹp cho nên cô nguyện gán ghép cho họ thành đôi.

Một bên là cô gái xinh đẹp hoạt bát như một đoá hoa lung linh dưới ánh mặt trời, một bên là một chàng trai chững chạc lạnh lùng ít nói. Bọn họ rất thích hợp để bù trừ lẫn nhau: trai thì dịu dàng hơn, gái thì được yêu thương chăm sóc chu đáo.

Tình yêu đẹp như vậy sao có người lại không biết coi trọng nhỉ?

Hơn nữa cô cũng cảm thấy Diệp Diệc Thần không có thái độ bài xích Trác Thính Vũ. Những khi trên trường quay bị Trác Thính Vũ nghịch ngợm trêu chọc anh ấy chỉ im lặng chứ không phản bác con bé.

Trác Thính Phong ngồi bó gối nhìn Tô Thế Viện nói chuyện điện thoại với Trác Thính Vũ. Ngay khi cô cúp máy anh liền cau mày hỏi: “Con bé nói gì?”

“Con bé vui mừng hét lên một tiếng rồi ngất đi.”

Tô Thế Viện nhàn nhạt đáp lại một câu như vậy, sắc mặt Trác Thính Phong càng khó coi, anh khẽ hừ lạnh một tiếng.

Tô Thế Viện thực sự không có nói ngoa. Sau khi biết mình được sắp xếp làm trợ lý cho Diệp Diệc Thần, Trác Thính Vũ liền hét lên một tiếng rồi im bặt.

Này phản ứng nhất định là kích động do vui mừng quá độ. Đương nhiên là cô bé không thể ngất đi mà cô cố ý nói thế để chọc tức Trác Thính Phong mà thôi.

Trác Thính Phong cũng có thể tưởng tượng ra được phản ứng của em gái nhà mình nên anh chỉ mím môi không nói lời nào.

Tô Thế Viện ra chiêu ‘lạt mềm buột chặt’ nói: “Nếu như anh không đồng ý thì coi như xong, Tô Thị chúng tôi hiện giờ cũng không cần diễn viên mới cho lắm.”

Lời của cô lần nữa đả kích Trác Thính Phong, anh biết rõ chẳng có công ty giải trí nào mà không cần người mới cả. Cô gái kia rõ ràng muốn tác hợp cho Trác Thính Vũ và Diệp Diệc Thần đây mà.

Tô Thế Viện thản nhiên đón nhận cơn giận của Trác Thính Phong. Anh nhìn chòng chọc cô một hồi lâu, cuối cùng đáy mắt nổi lên vẻ mất mát bi thương, lẩm bẩm nói: “Em giỏi tạo cơ hội cho người khác yêu nhau như vậy sao lại không cho anh một cơ hội?”

Cô bỗng không thể thản nhiên như nãy giờ được nữa.

Bất kể trao đổi đề tài gì anh đều có thể lèo lách nhắc tới chuyện hai người bọn họ.

Cô đứng dậy mở to mắt nói: “Chuyện của Thính Vũ anh nên quay về suy nghĩ kỹ rồi hỏi ý kiến ba mẹ anh rồi hẵng quyết định.”

Trác Thính Phong cũng đứng dậy theo, lúc cô xoay người bước đi anh kịp chộp tay cô kéo lại để cô đối diện với anh nói: “Cho anh thêm một cơ hội nhé! Chúng ta bắt đầu lại từ đầu như những người mới yêu nhau có được không em?”

Không đợi cô kịp nói gì, anh liền nhanh miệng nói trước: “Em đừng gấp gáp từ chối anh mà nên dành chút thời gian suy nghĩ rồi hãy trả lời.”

Không nghe cô trả lời gì, anh cất bước đi thẳng ra ngoài.

Trác Thính Phong không muốn nghe lời từ chối của cô nữa nên bá đạo ngăn không cho cô trả lời, để cô suy nghĩ thêm. Dù cô muốn cự tuyệt cũng không cần phải nói nói trắng trước mặt anh để anh khỏi phải thất vọng não nề.

Ninh Số bước ra khỏi thang máy đúng lúc gặp Trác Thính Phong với bộ mặt ảm đạm bước vào. Hai người gật đầu chào nhau trong tích tắt rồi lại chia ra ai đi đường nấy.

Ninh Số nhìn vẻ mặt anh có thể đoán biết anh vừa bị Tô Thế Viện từ chối. Ây da, nhiều lúc cô cũng thấy bội phục anh chàng công tử họ Trác này.

Chắc hẳn không ai tin rằng Trác Thính Phong là một người đàn ông kiên trì theo đuổi phụ nữ bền bỉ như thế, Ninh Số cũng không phải ngoại lệ.

Thế Viện nói rằng anh theo đuổi cô không phải vì yêu mà chỉ vì lòng ích kỷ muốn sở hữu món đồ mà mình khó có được.

Lúc trước Ninh Số cũng cho là như vậy thế nhưng qua bao lần sóng gió anh vẫn thuỷ chung không thay đổi ý định làm cho cô có cảm giác anh có phần thật lòng với Thế Viện.

Lúc bước cào phòng làm việc của Tô Thế Viện, Ninh Số thấy cô đang đứng thẫn thờ đến mất hồn.

Ninh Số bước tới cười hỏi cô: “Trác Thính Phong mới tới hả?”

Tô Thế Viện vẫn còn chìm đắm trong lời Trác Thính Phong vừa nói nên giật mình quay lại đáp:”Ờ… ờ…”

Sau đó cô và Ninh Số cùng ngồi trên ghế sa lon, cô kể cho cô ấy chuyện Trác Thính Phong vừa nói với cô.

Cô bối rối muốn nhận được sự động viên của Ninh Số nên tâm sự hết mọi chuyện cho Ninh Số nghe.

Ninh Số nghe xong suy luận nói: “Thế Viện! Nếu như Trác Thính Phong vẫn tiếp tục theo đuổi như vậy, sớm muộn gì cậu cũng mềm lòng cho coi.”

Tô Thế Viện giơ tay lên che mặt thở dài: “Tớ thừa nhận anh ấy là người tình rất hoàn mỹ, cũng tốt tính biết thương người nhưng tớ cho rằng anh ta không thích hợp để tớ gửi gắm cả đời.”

Trong lòng cô vẫn có khoảng cách với anh cho dù trong thời gian này dây dưa với anh không ít, lại bị cảm động mấy phần với những hành động và lời nói chân thành của anh.

Nhưng trong lòng cô vẫn còn sợ.

Bởi vì đã từng bị tổn thương, giống như chú chim sợ cành cong nên lòng cô mới nguội lạnh và quật cường cự tuyệt anh đến bên cạnh mình một lần nữa.

Ninh Số an ủi cô mấy câu nhưng khi chốt lại không quên nhắn nhủ bằng giọng điệu xót xa: “Chưa đi đến cùng thì chưa biết ai mới là người thích hợp để gửi gắm cả đời.”

Tô Thế Viện nhận thấy Ninh Số có vẻ khác thường, ân cần hỏi cô ấy: “A Số, cậu làm sao vậy?”

Lúc mới bước vào vẻ mặt cô ấy còn vui vẻ sao trong thoáng chốc bỗng thay đổi như thế?

Ninh Số lắc đầu, hai hàng nước mắt lăn dài trên má. Cô cũng không hiểu nổi tại sao nước mắt tự dưng lại tuôn rơi.

Ninh Số cũng là một cô gái mạnh mẽ. Tô Thế Viện đã chơi với cô ấy nhiều năm nay mà hiếm khi thấy cô ấy thất thần buồn bã như vậy nên luống cuống cầm khăn giấy đưa cho Ninh Số, vỗ nhẹ bả vai cô ấy hỏi: “A Số, rốt cuộc là chuyện gì?”

Ninh Số quệt nước mắt trên mặt mình rồi nhếch môi cười cười đáp: “Tớ cũng không hiểu sao nữa. Chắc là thương cảm!”

“Tớ không tin.”

Tô Thế Viện không tin Ninh Số khi không lại chảy nước mắt. Nhất định là cô ấy có chuyện buồn nhưng Ninh Số không chịu nói cô cũng đành thôi.

Vào một buổi tối mấy hôm sau khi trên bầu trời bay đầy hoa tuyết lúc Tô Thế Viện đang say giấc thì nhận được giọng khóc nói không thành tiếng của Ninh Số trong điện thoại, cô mới biết Ninh Số đã ly hôn.

Cô vội vã mặc quần áo tìm đến địa chỉ Ninh Số nói, lúc này cô ấy đã uống say mèm, ngồi co ro một góc đường ngắm tuyết rơi.

Tô Thế Viện hỏi cô ấy nguyên nhân ly hôn, Ninh Số cắn bể môi cũng không chịu nói, mà chỉ nhắc đi nhắc lại mỗi một câu: “Đây là sỉ nhục lớn nhất trong đời tớ.” rồi gục đầu mê man trong lòng cô.

Dìu Ninh Số lên căn hộ cao cấp của Trác Thính Phong, sắp xếp mọi thứ ổn thoã cho cô ấy nghỉ ngơi, Tô Thế Viện xem lại đồng hồ đã hơn ba giờ sáng rồi.

Cô đứng bên cửa sổ nhìn bên ngoài lã chã bão tuyết chợt nhớ tới lời Ninh Số nói trong phòng làm việc của cô ngày hôm đó đột nhiên trong lòng dâng lên niềm thương cảm.

Đúng như cô ấy nói: Chưa đi hết đoạn đường đời thì vẫn chưa thể đánh giá được ai mới là người mình nên gửi gắm cả cuộc đời.

Phải cần thời gian để đi khắp thế gian trải qua đủ vị cay đắng ngọt bùi mới biết được ai thích hợp làm người đàn ông của mình, ai là người mình yêu thương nhất…

Ngày hôm sau đến công ty đầu Tô Thế Viện đau như búa bổ vì đêm trước ngủ không đủ giấc. Cô vừa ngồi xuống Đoạn Mộc Dương liền gõ cửa đi vào. Thấy cô xoa xoa hai bên thái dương anh ta ân cần hỏi: “Tô tổng, cô không khoẻ sao?”

Cô cười nhạt đáp: “Tối qua tôi mất ngủ. À đúng rồi, anh thông báo với phòng nhân sự cho cô Ninh xin nghỉ phép mấy hôm nhé!”

“Cô Ninh bị bệnh à?”Đoạn Mộc Dương có phần kinh ngạc hỏi.

Tô Thế Viện gật đầu đáp: “Ừ, mấy ngày nay cô ấy sẽ không đến làm việc, tạm thời cho cô ấy xin nghỉ một tuần đi.”

Dáng vẻ Ninh Số tối qua trông rất đau lòng, có lẽ việc ly hôn lần này là một đả kích rất lớn thế nên Tô Thế Viện không biết khi nào cô ấy mới có thể khôi phục tinh thần lại như bình thường, trước mắt cho cô ấy nghỉ một tuần rồi tính sau.

Dĩ nhiên nếu như Ninh Số cần nghỉ phép dài hạn để tịnh dưỡng cô cũng sẽ đồng ý.

“Được! Tôi biết rồi.”

Đoạn Mộc Dương gật đầu sau đó lại đưa cho cô một tấm thiệp nói: “Mấy ngày trước tôi có liên lạc với bên thị trưởng Trình để xin cuộc hẹn cảm tạ đã chiếu cố chúng ta thì hôm nay bên đấy phản hồi lại bảo rằng cô có thể đến địa chỉ này để gặp mặt.”

Lúc Đoạn Mộc Dương chuyển thiếp mời sang cho cô thì có thái độ khó chịu. Tô Thế Viện thấy khó hiểu nhưng chưa kịp hỏi anh ta đến khi thấy con chữ trên tờ giấy kia mới vỡ lẽ.

Cô rốt cuộc hiểu rõ tại sao Đoạn Mộc Dương lại có biểu hiện như vậy.

Bởi vì trên tấm thiệp ghi rõ nơi hẹn gặp là… địa chỉ nhà cũ của cô.

1

Gửi phản hồi

2 Phản hồi on "Vợ oi – Chương 120"

Notify of
avatar
Sort by:   newest | oldest | most voted
Jenny.98
Member

Trình thủ trưởng sẽ là bạn hay thù đây

Kieuphuong
Member

Hay quá !!! Mong được đọc full
Cảm ơn ad

wpDiscuz